
Chúng ta sẽ không ngừng lớn lên
Và hẳn nhiên sẽ không ngừng nuối tiếc
Lắm lúc lần giở những tờ lịch, nhìn ngày nối tháng trôi qua tôi thường tự hỏi những điều đã qua đấy sẽ có bao giờ trở lại trong cuộc đời tôi? Những lỗi lầm ấy có phút giây nào sau này tôi có thể sửa chữa? Và tôi biết lớn lên là đồng nghĩa với việc đôi lúc phải biết gạt bỏ những lỗi lầm, những tiếc nuối mà bước tiếp. Là quen dần với cảm giác bất lực trước rất nhiều thứ. Là chấp nhận con người vốn là một thực thể dễ đổi thay nhất và cuộc sống thì luôn chứa đầy những biến động khôn lường.
Thứ duy nhất có thể làm và tốt nhất có thể làm là mỗi sáng thức dậy dặn dò bản thân hãy sống cho trọn vẹn ngày hôm nay.
“Can we bring yesterday back around?
Cause I know how I feel about you now
I was dumb, I was wrong, I let you down
But now I know how I feel about you now…”
[ luôn luôn ước năm 18 tuổi biết suy nghĩ như bây giờ, biết đắn đo như bây giờ
nhưng thôi we can’t bring yesterday back around :) ]
Bọn tớ phải làm thế nào đây hả Min Min?
Bạn phải dậy đi chứ
Dậy đi chứ Min Min!!!!
Tụi tớ bảo là cậu phải dậy cơ mà.
“Kiss while your lips are still red”
Tu dung to nho cau nhieu qua.
Chi vay thoi
Thấy mình cứ hời hợt, cứ dửng dưng với hầu hết tất thảy các thứ xung quanh.
23 tuổi vẫn phải thừa nhận bản thân cực kỳ thiển cận và nông cạn, thiếu trách nhiệm với bản thân, với những thứ, những người liên quan. Và dường như luôn sẵn sàng để ỷ lại dựa dẫm bất cứ vào ai có vẻ yêu thương và có trách nhiệm với mình.
Bởi bảo sao chưa bao giờ viết được 1 cái motivation letter đúng nghĩa, xuất phát từ tận tâm can.
Bị mê mẩn bởi hương thơm ngọt ngào giản dị của những cánh hoa cúc này
Tối tối trước khi đi ngủ lại hít hà váy áo vẫn còn vấn vương mùi hương từ ban sáng <3
Button Theme